một mình, lâu lâu làm mấy câu, cuối cùng chẳng thành cái gì hết, giống như tự mình góp bão trong tim, để khi đi qua, tim anh chỉ là hoang tàn và bóng tối
Có một ngày nắng khuất xa tầm mắt Áng mây trời vương vấn tóc ai Mùi hương cũ nhẹ nhàng sao quay quắt Ngỡ muôn chiều đang đổ nắng ngày xưa
Với tôi, Cuộc sống luôn luôn thú vị. Có khi, nó dắt tôi qua những góc phố rất lạ, có khi đẹp, có khi không đẹp lắm, nhưng ít ra nó luôn lạ lẫm, chưa từng qua. Bạn đã ghé qua đây, giữa hàng vạn website site, bạn đọc about me của tôi, âu đó cũng là cái duyên giữa đời thường, phải không bạn?